Giải thưởng – học bổng Đặng Thùy Trâm năm 2009

By
15/11/2013 - 10:34
* Dành cho cán bộ, học viên, sinh viên ngành y tế 6 tỉnh Việt Bắc và Bắc Giang
* Tổ chức: Báo Tuổi Trẻ, Tỉnh đoàn và Sở Y tế Bắc Giang
* Tài trợ: Công ty cổ phần dược phẩm Imexpharm

Theo hướng núi mà đi

TT – Núi trập trùng núi là ấn tượng đầu tiên trên đường chúng tôi tìm đến những y bác sĩ của núi rừng Việt Bắc. Và thật xúc động: giữa rất nhiều khó khăn nơi vùng sâu vùng xa, nụ cười của họ vẫn cứ ấm áp và đầy yêu thương.

Bs_Dan

20 năm nay, sáng nào bác sĩ Dân cũng đến tận nhà khám bệnh cho bà cụ Chầu, 70 tuổi – Ảnh: MỸ TRÂM

Ống văcxin ở “nhà A Phủ”

“Ngày mai đến kỳ tiêm văcxin” – bác sĩ Ngân Hoàng Hưng (trưởng Trạm y tế xã Ca Thành, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng) lẩm nhẩm; rồi mở sổ lấy bút liệt kê những nhà có trẻ nhỏ, thầm tính đường đi. Mười trẻ ở hai thôn phía bên này, 13 trẻ ở ba thôn phía bên kia, bảy trẻ ở hai thôn phía xa kia nữa. “Vậy là phải mất ít nhất ba ngày” – anh Hưng lại lẩm nhẩm, soát lại một lần nữa thứ tự đường đi.

5g sáng, trời còn tối om, sương mù dày đặc, bác sĩ Hưng trở dậy, sắp xếp mấy chiếc hộp nhựa đựng nước lạnh trong thùng đá rồi lên xe máy ra huyện lấy văcxin. 42km quanh co trên đỉnh dãy Cao Sơn, đường đang trải nhựa dở dang còn ngổn ngang đá cục. 13 năm trước, khi anh và vợ là chị Dương Thị Kia mới đến nhận công tác ở Trạm y tế xã Ca Thành, đây còn là một con đường mòn giữa những gốc cây, tảng đá. Lúc ấy, mỗi lần ra huyện anh phải chuẩn bị cơm vắt đi ăn ba ngày.

Cứ đi bộ như vậy hơn năm năm thì đường được đổ đá, trải nhựa hơn 2/3, từ trung tâm huyện Nguyên Bình đến mỏ thiếc. Bác sĩ Hưng dành dụm tiền mua chiếc xe Minsk, đi hết đường nhựa, đường đất, đường đá lại gồng mình dắt bộ. Nay đường đi được rồi, chạy xe ra huyện chỉ còn một giờ rưỡi, nhưng vẫn chưa có điện nên văcxin phải trữ trong thùng đá với mấy bình nước lạnh; mùa đông giữ được ba ngày, mùa hè chỉ được một ngày. Bà con ở thôn bản xa đi bộ ra trạm xá xã có khi mất 6, 7 giờ. Thế là bác sĩ Hưng ngày nào cũng phải tính toán thật kỹ từng cự ly, từng ống thuốc để đến từng nhà tiêm hết số văcxin lấy trong ngày…

Bác sĩ Hưng nhớ lại: “Mình người Tày, bà con ở đây toàn người Mông, Dao. Hồi tình nguyện vào đây, đi mua một ngọn rau cũng khó nói gì đến thăm, chẩn đoán bệnh. Thế là cặm cụi học tiếng Mông, Dao. Biết tiếng rồi, vận động mãi bà con mới chịu đến trạm xá để sinh. Đến nơi bà con bảo: “Trạm xá gì mà cũng ngập nước, cũng đèn dầu, đun nước bếp củi như nhà mình…”. Thế là lại tìm tòi, học cách làm cái thủy điện nhỏ bên bờ suối, đủ để thắp sáng bóng đèn, chạy tivi…”.

Nay thì “nhà A Phủ”, tên bác sĩ Hưng vẫn gọi đùa căn nhà sàn bên cạnh trạm xá của vợ chồng mình, đã thành một tụ điểm ấm áp của xã Ca Thành. Phụ nữ, thanh niên đến xem tivi; trẻ em đến nhờ bóng đèn điện học bài; đàn ông đến bàn chuyện làm nương rẫy…

Bài toán khó giải của bác sĩ Dân

Đường đi với bác sĩ Triệu Văn Dân, trạm trưởng Trạm y tế xã Khánh Long, huyện Tràng Định, tỉnh Lạng Sơn, cũng như thế, đến giờ vẫn là một bài toán đau đầu. Vợ con sống ngoài trung tâm huyện, một mình anh 17 năm nay mỗi tuần một lần đi qua 48km đường núi, băng ngang năm dòng suối để vào đến trạm xá.

“Đó là mình khỏe mạnh và có điều kiện. Còn bà con, nhiều bệnh nhân phải chuyển lên tuyến trên mà chỉ nghĩ đến đường đi thôi đã biết cứu không kịp. Trạm xá không xe cấp cứu, xe từ huyện chạy vào chạy ra mất bốn giờ, nhiều đoạn còn không đi được. Nghĩ nát óc không biết làm thế nào…” – bác sĩ Dân tâm sự.

Trạm xá của bác sĩ Dân 10 năm nay không đạt chuẩn quốc gia vì thiếu nữ hộ sinh, thiếu trang thiết bị. “Mình với hai anh y tá làm luôn việc của nữ hộ sinh, điều dưỡng, làm tất tật những gì bà con có bệnh cần. Nhưng vẫn còn nhiều ca phải bó tay lắm, nhất là những ca tự tử bằng lá ngón” – giọng vị bác sĩ cắm bản này như nghẹn lại.

Bà con thương mang cho đủ thứ những gì họ có: bó củi, mớ bắp, gói mì… Có lẽ vì cái tình cái nghĩa ấy mà 17 năm nay anh chấp nhận xa gia đình, một mình một bếp lửa trong những đêm lạnh giá giữa núi rừng để bám trạm xá. Những đêm ấy anh lặng lẽ học, học bằng những tài liệu ít ỏi có được để nâng cao nghiệp vụ, mong khắc phục phần nào trở ngại quá lớn “đường đi khó” trong cuộc chạy đua với tử thần để cứu mạng bệnh nhân.

* Giải thưởng – học bổng Đặng Thùy Trâm sẽ trao cho mười y bác sĩ, học bổng cho 15 cán bộ y tế tuyến cơ sở vùng sâu vùng xa và học bổng cho 85 học viên, sinh viên của sáu tỉnh Việt Bắc (Cao Bằng, Bắc Cạn, Lạng Sơn, Hà Giang, Tuyên Quang, Thái Nguyên) và Bắc Giang.

* Mỗi giải thưởng trị giá 15 triệu đồng, học bổng cho cán bộ 10 triệu đồng và học bổng cho học viên, sinh viên 2 triệu đồng. Ngoài tài trợ của Công ty CP dược phẩm Imexpharm, bà Doãn Ngọc Trâm – mẹ anh hùng liệt sĩ BS Đặng Thùy Trâm – đóng góp 10 triệu đồng

PHẠM VŨ
Theo TTO

Tin khác

Sản phẩm mới

Claminat® 625mg

Amoxicillin là kháng sinh bán tổng hợp thuộc nhóm β - lactam có phổ diệt...

Video nổi bật